Sở Thiên cắn môi nhìn Đức Khố Lạp, thầm nghĩ, khốn thật, cả đời lão tử lừa người, không ngờ hôm nay lại bị lão già này chơi một vố!
Đức Khố Lạp không còn sức mạnh nhưng vẫn có thể lừa Sở Thiên viết một bức hôn thư, thế này làm sao lại không khiến Sở Thiên lộn ruột chứ? Tay Sở Thiên từ từ chạm vào chuôi của Lưỡi đao Phán Quyết. Nếu Đức Khố Lạp đã là người bình thường thì còn gì phải sợ?
Nhưng ngay lập tức Sở Thiên buông tay vì hắn nghĩ đến một chuyện, "Hắc hắc, Đức Khố Lạp tiên sinh đang đùa phải không? Một việc đơn giản như cứu tôi khỏi Hư Không không thể nào tiêu hao hết sức mạnh của ngài được, hơn nữa, không còn sức mạnh thì sao ngài duy trì được hình dạng con người chứ?"
"Ngươi thông minh lắm!" Đức Khố Lạp gục gặc, "Nếu vừa rồi ngươi dám động thủ thì giờ ngươi đã thành thây ma rồi!" vừa nói Đức Khố Lạp vừa giơ một tay lên, tự mãn nói: "Dù ta có hết sức mạnh thì chỉ cần dựa vào võ công cũng đủ giết ngươi!"
"Ta hiểu mà!" Nói xong, Sở Thiên cắm thanh đao xuống đất, thể hiện không có ác ý gì. Thế lực của một cao thủ được tạo thành bởi bốn phần --- Sức mạnh, ma thú, tốc độ và kỹ xảo. Đức Khố Lạp không sức mạnh, không tốc độ, thậm chí có thể Đức Khố Lạp cũng không có ma thú luôn, nhưng sau hàng vạn năm sống trên đời này, những chiêu thức kỹ xảo mà hắn tích lũy được thì Sở Thiên, một tên mù tịt về ma pháp thì chống lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640495/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.