Xích Diễm quay đầu đi, cơ hồ không thấy hảo ý của Sở Thiên, "Chuyện của ta không cần ngươi lo!"
"Tạp Nạp Tư đại ca cũng không muốn nhìn thấy ngươi bị thương như vậy đúng không?" Sở Thiên vô cùng phiền muộn, nếu không phải sợ liên lụy, Sở đại thiếu gia lại không tiếc cho Xích Diễm uống thuốc sao chứ? Từ khi phát hiện Long Hoàng ngược đãi NMD, Sở đại thiếu gia đã sớm đưa lũ rắn mối ở A Cổ Lạp sơn vào trong danh sách kẻ địch của mình!
"Hừ!" Nhắc tới Tạp Nạp Tư, Xích Diễm lập tức thật thà hơn, quệt tay đón lấy bình thuốc, mở nắp lọ, một hơi uống hết thuốc vào người.
"Á! Ngươi…ngươi…" An Đạo Nhĩ bỗng nhìn An Đức Sâm không nói được lời nào, vừa rồi, Sở Thiên và Xích Diễm phân tâm, còn Lôi Đức Nặc ở gần nhất lại không thể ngờ được, vì một viên thuốc, An Đức Sâm lại dùng trường kiếm trong tay mình đâm thẳng vào ngực An Đạo Nhĩ…
"Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!" Sở Thiên kinh hãi hô lên, giương Nộ Hỏa của Đức Khố Lạp bổ thẳng vào An Đức Sâm, có điều, tất cả đã quá muộn, "Khục khục, Phất…Phất Lạp Địch Nặc, cuối cùng…cuối cùng người thắng vẫn là ta…" An Đạo Nhĩ mỉm cười khẽ nấc một tiếng cuối cùng, hắn đã hoàn toàn yên tâm, rất nhiều chuyện sẽ được biến mất, còn về Đức Khắc? Hắn chẳng qua chỉ là một tên đánh đấm chém giết thôi, có thể biết được bao nhiêu bí mật?
Cuộc chiến thanh trừ An Đạo Nhĩ đã kết thúc, Sở Thiên mang Đức Khắc, thi thể của An Đạo Nhĩ cùng đoàn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640470/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.