Địch Áo tuyệt đối là một thiên tài, kỹ thuật thú y của Sở Thiên chỉ trong hai tháng ngắn ngủi đã bị hắn học hết toàn bộ nội dung lý thuyết! Hơn nữa Địch Áo còn một chỗ tốt mà Sở Thiên không có, đó chính là, hắn là một Tế Tự chân chính, một Tế Tự có pháp lực!
Kỹ thuật thú y của Sở Thiên có một thiếu khuyết trời sinh, sự mau chóng hồi phục của người bệnh sau khi được nó chữa trị không thể so sánh được với thuật Tế Tự chính thống, cho nên Sở Thiên mới hết cưỡng ép rồi lại dỗ ngọt, khiến các pháp sư cao cấp của cả nước và Tế Tự tạo ra bộ dụng cụ thú y đó cho hắn. Tuy sự chênh lệch giữa các đẳng cấp chức nghiệp khác nhau cơ hồ không thể khỏa lấp được, nhưng pháp lực của hơn mấy nghìn cao thủ cao cấp hợp lại, e rằng cũng chẳng thấp hơn ma thú cấp mười, vì vậy mà sau mỗi lần Sở Thiên chữa trị, đều dùng bộ dụng cụ này xử lý vết thương, thông qua pháp lực Quang Minh cực lớn trong đó để mau chóng làm vết thương lành lại!
Địch Áo không có bộ dụng cụ phẫu thuật ghê gớm như của Sở Thiên, hắn chỉ có những dụng cụ mà Sở Thiên dùng, mới chế tạo riêng cho hắn một bộ dụng cụ ma pháp. Nhưng với sự giúp đỡ của cuốn bút ký An Đông Ni và sự hiểu biết của pháp thần Ba Bác Tát, cùng với những gợi mở của cái Sở Thiên gọi là viễn cổ Tế Tự thuật, thiếu niên mười sáu tuổi này đã đạt đến trình độ cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640443/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.