"Ha ha! Tóc của ngươi sao lạ vậy!" Sở Thiên nhìn thấy bộ dạng của Lôi Cát liền cười phá lên.
Thật ra Lôi Cát cũng có thể coi là mi thanh mục tú, nhưng với bộ dạng này lại thấy có lỗi với dung mạo của hắn, trên người vận bộ lễ phục màu đen sậm, thân hình có chút lùn và béo, kết hợp với mái tóc bị nhuộm thành màu xanh đỏ, từng sợi thẳng đơ, hình tượng này khiến Sở Thiên liên tưởng đến cái thứ gì đó tên là rùa lông xanh.
"Chết tiệt! Kiểu như ta là kiểu dáng mới thịnh hành ở đế đô năm nay đấy!" Lôi Cát nhếch miệng, phô ra tư thế của kẻ đi đầu trào lưu mới, vuốt mái tóc của mình, rồi liến thoắng nói: "Tạo hình mới này đã tốn của ta mấy trăm kim tệ đấy!"
"Chậc chậc! Thật không ngờ đấy." Sở Thiên tặc lưỡi, sau đó khoác vai Lôi Cát, "Đi, chúng ta vào nhà, ta có chuyện đây!" Dứt lời, Sở Thiên nháy mắt với Ba Bác Tát, đồng thời đưa Tiểu Bạch đang nằm ngủ trong lòng cho hắn, "Ta và Lôi Cát thiếu gia có chuyện muốn nói, ngươi đi sắp xếp cho ma sủng của ta đi!"
Ba Bác Tát ngầm hiểu ý mỉm cười, chuyện của ông chủ đến con lợn còn đoán ra, chẳng phải muốn lừa lấy ít tiền ở chỗ người thừa kế giàu nhất đế quốc sao? Sắp xếp cho ma sủng, đương nhiên cũng không phải sắp xếp cho chúng nghỉ ngơi rồi, "A Mạt Kỳ, ngươi dẫn mấy huynh đệ bao vây phòng của ông chủ lại!" Trong đám ma thú lấy thực lực làm đầu, cho nên sau khi Tiểu Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640439/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.