"Ma thú biến dị…đúng là ma thú biến dị…" Tia sáng đó biến mất đã lâu, nhưng Long Hoàng Á Lợi Tư Thác Đức vẫn nhìn lên bầu trời, trong miệng lẩm bẩm nói một mình, "Nâng cao được cấp bậc cho ma thú, phụ thân, người không phải nói rằng chỉ có thần mới làm được sao…."
Trong phòng, cuộc phẫu thuật của Sở Thiên đã kết thúc, sau khi bôi mấy bình thuốc ma pháp đặc hiệu lên, thân thể của lôi ưng đã hoàn hảo lại như xưa, có điều đã có một số thay đổi: thân thể dài hai thước đã cao lên thành hơn năm thước, đôi cánh đã co lại, nên không biết đã lớn ra bao nhiêu, lông vũ màu tím nhạt đã trở thành màu đen như mực, hai mắt như ánh điện phát ra nhưng tia sáng dị thường, mỏ ưng cong cong xuống như hình trăng khuyết, phía dưới có thêm một rãnh tròn nhỏ đen kịt khiến người khác có cảm giác lạnh sống lưng.
"Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh! Phất La Đa trưởng lão, hiện giờ lôi ưng đã được ta chữa khỏi rồi!" Sở Thiên đang bước ra khỏi đài phẫu thuật, lại trở về bộ dạng thần côn, nheo mắt cười nói: "Có điều, ma sủng bị thương thành như vậy, chủ nhân như ngươi phải có trách nhiệm a, ha ha!"
"Hắn không phải là chủ nhân của ta!" Lôi Ưng lạnh lẽo nhìn Phất La Đa, bỗng cảm thấy long uy của hắn đã không còn đáng sợ nữa.
"Ha ha." Phất La Đa cười gượng mấy tiếng, xấu hổ giải thích: "Ta đã bắt ngươi, đương nhiên ngươi là ma sủng của ta rồi…Có điều, bây giờ ta đem ngươi tặng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640420/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.