"Trước tiên ngươi hãy đánh thức hắn dậy đi!" Sở Thiên chỉ vào Ba Tư Đằng, rồi dặn thêm: "Làm cho hắn tỉnh là đủ rồi, đừng để hắn phục hồi công lực!"
"Ông chủ cứ yên tâm!" Ba Bác Tát cười âm hiểm, hắn qùy rạp thân người, đập gõ một hồi trên người Ba Tư Đằng, "Được rồi, bây giờ thì ngay đến một đứa trẻ hắn cũng không làm gì được"
"Ha ha! Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!" Sở Thiên cười nham hiểm, cầm Nộ hỏa của Đức Khố La, đặt lên ngực của Ba Tư Đằng lúc này đang dần dần hồi tỉnh, ngọn lửa cháy hừng hực như muốn nướng Ba Tư Đằng thành thịt quay, thản nhiên nói: "Dũng sĩ đầu trâu tôn quí, bây giờ chúng ta làm một cuộc giao dịch, ngươi thấy thế nào?"
"Ngươi…thật hèn hạ vô sỉ!" Ba Tư Đằng vừa tỉnh dậy đã hiểu chuyện gì phát sinh, muốn bật dậy, nhưng phát hiện bản thân đã không còn một chút sức lực, "Không ngờ học trò của ngài An Đông Ni lại làm những chuyện thế này!"
"Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh! Nữ thần đã nói, có thể dùng trí tuệ để giải quyết địch nhân, không nên dùng tới vũ lực! Câu nói này ngươi đã nghe qua bao giờ chưa? Thôi bỏ đi, dã man nhân như ngươi hẳn cũng chưa bao giờ nghe qua!" Sở Thiên vội vàng giảo biện.
"Ngươi!" Ba Tư Đằng gần như phát điên, nhưng cũng không dám phản bác lại, kẻ chưa từng đọc qua trang sách nào như Ba Tư Đằng thực sự nghĩ không ra nữ thần có nói hay không nói qua câu vừa rồi, mà thú nhân lại rất sùng kính thần linh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640414/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.