Sau khi đồng ý, An Đạo Nhĩ đành đau lòng lấy từ trên người con trai bản khế ước đưa cho Sở Thiên, "Giờ Ban Địch Tư sẽ là của ngài."
Sở Thiên nhận lấy, mỉm cười rồi cất vào bên trong không gian giới chỉ. Thoải mái thầm nghĩ: Cuối cùng cũng có được ma thú của chính mình! Dựa vào Ban Địch Tư và thứ bên trong chiếc nhẫn này, chí ít mình cũng có chỗ đứng trên vùng đất đầy rẫy cao thủ này rồi.
"Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, đó chỉ là bản khế ước bình đẳng." Xích Diễm đứng sau Ca Nạp Tư bỗng lên tiếng, "Nếu không có đủ thực lực, cả đời cũng đừng hòng sai khiến được con nhện bé nhỏ đó!" Máu rồng có thể che giấu ma pháp ba động? Lý do này có thể người khác tin nhưng Xích Diễm là người quá hiểu Sở Thiên, nên nể tình hắn đã từng cứu mình mà nhắc nhở.
"Nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng, cứ cho là ta không đủ sức mạnh thì nữ thần cũng sẽ cảm hóa nó! Huống gì ta là một đạo ma đại Tế Tự cấp tám!" Nhìn Sở Thiên lúc này có vẻ vô cùng thánh thiện nhưng thực ra tâm can hắn lại cực kỳ đen tối. Vấn đề ấy Sở Thiên cũng đã suy nghĩ đến, Ban Địch Tư có thể bởi sự uy hiếp nào đó của Đạt Mã Nhĩ mà bỏ An Đức Sâm, có thể thấy nó rất thông minh. Còn về việc lừa một sinh vật thông minh thì Sở Thiên hắn rất có kinh nghiệm…
"Được rồi, Phất Lạp Địch Nặc, việc này kết thúc ở đây!" Lô Địch Tam Thế đưa ra kết luận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640406/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.