Ban nãy trên xe vì có Hạnh nên chú Đại chưa kịp gọi điện để xác nhận sự việc, lúc này sau khi đã gửi Hạnh ở nơi an toàn, chú Đại nhấc máy bấm số gọi nhưng không phải gọi cho ông Tuấn, chú Đại gọi cho bác Dung ( bác của Nam),bên kia bắt máy, giọng bác Dung vang lên:
- - Alo, ai đấy..?
Chú Đại đáp:
- - Là em, em Đại đây….Em là em anh Tuấn bố của cháu Nam..
Bác Dung cười:
- - À, ra là chú Đại….Chị nhớ rồi...Cũng tại không lưu số…
Chú Đại vội vã:
- - Chị Dung em nói ngắn gọn thôi, chị bình tĩnh nghe em nói….Hiện tại bố hai đứa trẻ đang tham gia vào một cuộc tranh chấp giữa các băng nhóm xã hội đen. Cho đến hôm nay bọn trẻ đã bị lôi vào cuộc….Hiện tại em chỉ mới đưa được con bé Hạnh đến nơi an toàn, còn cháu Nam em vẫn chưa biết tình hình thế nào. Bây giờ em cần chị sang bên nhà bà ngoại xem giúp em cháu nó đã về chưa….? Vì bác đã già nên chị nhớ lời em dặn, nếu có cháu Nam ở đó chị bảo cháu đừng đi đâu cả, bào với cả bà ngoại đừng lo cho Hạnh vì Hạnh nó đi với em….
Bác Dung lạnh sống lưng khi nghe chú Đại nói, bác lắp bắp:
- - Thế….thế….lỡ...nó không có...nhà….?
Chú Đại tiếp:
- - Nếu Nam nó không có nhà thì chị bảo với bà ngoại em đã đón cả hai đứa đi thăm bố đang nằm trên bệnh viện Hà Nội. Sau đó gọi lại cho em,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ghe/2201990/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.