“ Tích...Tắc...Tích...Tắc.”
Chiếc đồng hồ quả lắc cao ngang thân người được bày trong phòng khách đang vang lên những tiếng kim giây khô không khốc. Chẳng biết lúc này trong nhà có ai hay không..?
Khoảng 20’ sau cánh cửa mở đi vào trong nhà phát ra những tiếng lạch cạch, cửa được mở hé ra với một giọng nói:
- - Lệ ơi, em ở đâu sao nhà tối om thế.
Như một thói quen người vừa xuất hiện với lấy tay bật đèn phòng khách sáng trưng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như vậy, chỉ có điều không ai trả lời, đó chính là Kiên, tháo giày cho vào tủ Kiên nhìn thấy đôi guốc của bồ nhì đã nằm ngay ngắn bên trong tủ, Kiên nói thầm:
- - Chắc ốm thật nên nhà cửa để tối om đây mà. Thế mà ban nãy mình nghĩ oan cho em ấy.
Đúng chất dân chơi, Kiên bước vào nhà với một túi quà hiệu Versace, bên trong đựng cái gì thì chỉ có Kiên biết. Nhưng chắc chắn đó là một món quà dành tặng cho người đẹp.
Nhưng Kiên báo cũng không phải tay vừa, dường như hắn cảm nhận được một chút gì đó có phần khác thường từ ngôi nhà. Có thể đó là một bản năng của một tay anh chị. Luôn đề cao cảnh giác, hắn bước đến trước cửa phòng nhưng không vào ngay. Hắn nhìn xung quanh, mọi thứ vẫn như vậy không hề có sự xáo trộn. Lấy điện thoại hắn thấy có dòng tin nhắn được gửi trong lúc hắn lái xe:
“ Em met nên ngu truoc, anh den thi goi em. “
Kiên báo lắc đầu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ghe/2201973/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.