Nhìn đồng hồ cũng đã gần 2h sáng, ông Tuấn nhìn chú Đại nói:
- - Mai em đưa bố mẹ quay về Hà Nội, em cũng ở đó mà lo chuyện công việc, không cần ở đây nữa. Điều em cần làm bây giờ là tìm con Hường cho anh, còn những chuyện khác em không được nhúng tay vào.
Chú Đại đủ thông minh để biết tại sao ông Tuấn lại nói như vậy, bởi vì mấy năm qua chú Đại đã không còn tham gia vào mấy chuyện giang hồ thanh toán lẫn nhau như thế này nữa. Thực tế còn cho thấy chú Đại đang muốn lôi ông Tuấn cùng anh em thân tín ra khỏi giới xã hội. Trước đó không lâu ông Tuấn cũng muốn chú Đại thay mình tiếp quản chuyện làm ăn nhưng chú Đại không chịu.
Bản thân ông Tuấn cũng hiểu điều đó, ông không muốn để em mình phải có gì đó dính líu đến những chuyện ông sắp làm, chú Đại đáp:
- - Anh nói thế là muốn gạt em ra phải không..? Nhưng em sẽ không nghe theo anh lần này. Chuyện đưa bố mẹ và tìm con Hường em sẽ vẫn làm,nhưng chuyện ở đây cũng không thể thiếu mặt em. Có anh thì mới có em ngày hôm nay, cũng do em mà anh mới bị như thế này. Giờ anh bảo em đứng ngoài làm sao được, nhất là khi tụi nó lại dám chơi anh một vố như thế.
Long vội nói:
- - Đúng đó anh Tuấn, em biết kể cả khi anh đang bị thương nhưng anh vẫn có thể khiến chúng nó phải suy nghĩ. Nhưng nếu cả anh Đại cũng tham gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-ghe/2201971/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.