Edit: phuong_bchii
________________
Kỷ Tình Tình khóc đến thở không ra hơi, tim Bành Vân cũng đau nhói, giống như bong bóng, bị người ta bóp một cái, lại thổi phồng, lại bóp một cái, lại thổi phồng, vừa chặt vừa căng.
"Nói lời ngu ngốc gì vậy?" Nàng hỏi.
Nhà máy rượu kia nàng vừa nhìn đã biết. Ông chủ là người ở trong trấn ra ngoài làm ăn, hiệu quả và lợi ích thì ổn, nhưng quy mô không lớn, những năm trước đây về trấn, mời khách ăn cơm, họ Chu cũng đi, ông chủ còn hỏi họ Chu có muốn đi làm với ông ấy hay không.
Loại nhà máy tư nhân này, giới thiệu công việc cho bà con trong xã, đâu đến mức bị tố cáo.
Giữa họ hàng, đặc biệt là không thường xuyên đi lại, thích nói nhân tình lớn hơn trời, để cho bạn tới tăng thêm lợi thế cho tôi, bởi vậy Bành Vân có thể đoán được, dì sẽ nói ngoa với Kỷ Tình Tình trẻ tuổi non nớt như thế nào.
Nhưng mà nàng không đoán được chính là, cô gái ngốc này, muốn ném nhân tình tự cho là to lớn đi, liều mạng muốn ở lại bên cạnh nàng.
"Em không biết, dù sao em cũng không muốn đi." Kỷ Tình Tình nghẹn ngào nhìn nàng, cô không còn cách nào, không biết làm thế nào mới có thể khiến Bành Vân tin tưởng cô.
"Trước kia em không dám nói với chị, sợ chị vì mẹ em mà không muốn gặp em. Em muốn nói, nhưng em sợ."
Trời lạnh, mồ hôi cũng đã khóc ra. Bành Vân lau trán cho cô, lau nửa tờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3643891/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.