Edit: phuong_bchii
________________
Rời khỏi nhà Kỷ Minh Tranh, Bành Hướng Chi mới phát hiện, mùa hè ở Giang Thành thật ra rất khó chịu. Không có hoa cỏ yểm hộ, cũng không có Kỷ Minh Tranh làm yểm hộ cho linh đài thanh minh, ánh mặt trời tàn sát bừa bãi cũng rất không nể nang, chúng chiếu rọi nhà cao tầng đến xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như yêu quái đô thị kiểu mới.
Người đi đường giống như bị ấn nút tăng tốc, có bóng đen hư ảo, Bành Hướng Chi "vù" một tiếng từ giữa đường phố chạy như bay qua, là cơn gió đậm màu rực rỡ nhất trong mùa hè.
Đi vào hành lang, ấn thang máy, nàng lấy từ trong túi ra một viên kẹo cao su, nhai bước lên lầu.
Bà Từ mặc váy màu xám đen, đứng ở cửa chờ nàng.
Từ khi nàng trở về, ít nhất cũng hơn nửa tiếng, bà ấy không nói tìm một chỗ ngồi, cứ thẳng tắp đứng ở cửa, hai tay khoanh trước bụng, mang theo túi xách, bộ dáng rất cao ngạo.
Thật ra thì huyết thống thật sự là thứ rất kì diệu lại rất tàn khốc, nó sẽ làm cho người ta không thể nào lựa chọn, mạnh mẽ kéo các loại người lại với nhau, ví dụ như người như bà Từ, nếu Bành Hướng Chi nhìn thấy trên đường đi, hoặc là nhìn thấy trên TV, sẽ không giao tiếp gì với bà ấy, nhưng bà ấy lại là mẹ của nàng.
Bành Hướng Chi đi tới, đưa tay ấn dấu vân tay, đứng trước cửa gọi: "Mẹ."
Bà Từ đáp cũng không thèm đáp, ngẩng đầu đi vào, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3624976/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.