Edit: phuong_bchii
________________
Xa hoa trụy lạc với màu sắc sặc sỡ vĩnh viễn là thuốc kích thích dục, cho dù Kỷ Minh Tranh không uống rượu, nhưng Bành Hướng Chi tự do tự tại cũng đủ làm cô mê muội.
Xuất phát từ cân nhắc về cơ thể và tính an toàn, thật ra cô không đề nghị Bành Hướng Chi phóng túng quá nhiều, nhưng sao cô có thể từ chối Bành Hướng Chi bừa bãi hưởng thụ không kiêng nể gì chứ?
Khi còn bé xem "Hồng Lâu Mộng", luôn nói con gái là cốt nhục làm từ nước. Bành Hướng Chi thì khác, Bành Hướng Chi là làm từ gió, là làm từ lửa.
Gió lặn lội đường xa, không ngại ngàn dặm xa xôi mà đến, vì cùng làn váy Bành Hướng Chi nhảy một điệu. Lửa thổi quét sơn dã, trùng trùng điệp điệp mà đến, vì làm cho đồng tử Bành Hướng Chi rực rỡ lung linh.
Kỷ Minh Tranh đặt Bành Hướng Chi đã được gió xuân và ngọn lửa yêu chiều lên giường, dùng môi và ngón tay để mô phỏng cơ thể của nàng, cô giống như đang luyện chữ, đầu tiên phải nhẹ nhàng chậm rãi, giống như có như không quét qua eo của Bành Hướng Chi. Kết thúc phải dứt khoát, làm cô vẫn chưa đã ghiền, không tự chủ được hùa theo. Mà điểm dừng lại là tiết tấu tình ái, người viết thông minh nên biết làm thế nào tiến lùi đúng lúc, để cho nàng càng thêm đẹp hơn.
Khung xương dịu dàng ở trong tay cô dần dần thành hình, không có quyến rũ mê người như vẻ bề ngoài, mà là hàm súc, công chính,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3617621/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.