Edit: phuong_bchii
________________
Muốn chết muốn chết muốn chết.
Bành Hướng Chi nở nụ cười thật tươi, nhìn Kỷ Minh Tranh hai tay đút túi, an tĩnh đi tới, nụ cười cứng đờ trên mặt, Tiểu Chi Chi trong lòng lại bắt đầu chạy vòng vòng.
Mắc cỡ ghê...... sao cô ấy không chào? Cũng không cười, thậm chí còn chậm rãi nhìn rốn mình nữa.
Sao vậy? Cái rốn hình quả trứng, rất đẹp, ngày hôm qua chưa thấy qua sao!
Úi...... Loại miêu tả tâm lý này không cần thiết.
Buổi sáng thức dậy không gặp mặt, Bành Hướng Chi nhịn buổi trưa không tìm cô ăn cơm, suy nghĩ gửi Wechat trước phá giải chút xấu hổ, nhưng Kỷ Minh Tranh trả lời không mặn không nhạt. Khó khăn lắm mới nhịn được đến giờ tan làm, Bành Hướng Chi ra vẻ tiêu sái chờ ở cửa, chọn biểu cảm thoải mái hoàn hảo đối mặt với cô.
Nhưng người ta căn bản cũng không có biểu cảm gì.
Bành Hướng Chi còn tưởng tượng qua, có nên nhảy lên vắt chân lên lưng cô hay không, tiểu yêu tinh này nói không chừng là loại lão cán bộ ngoài lạnh trong nóng cam chịu nhất, cân nhắc đến gặp nhau ở cửa bệnh viện, không quá thích hợp.
Bành Hướng Chi tắt nụ cười, hoạt động môi, liếc cô một cái: "Kỷ Minh Tranh, hôm qua cậu không phải như thế này."
Úi... Lời thoại này không đúng lắm, còn chặn ở cửa đơn vị người ta, như là muốn la lối khóc lóc om sòm.
Kỷ Minh Tranh cũng hoảng sợ: "Hả?"
Không ngờ câu nói đầu tiên của nàng là như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3563448/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.