Edit: phuong_bchii
________________
Lần này kết thúc sớm hơn so với tưởng tượng, bởi vì nhớ Kỷ Minh Tranh, Bành Hướng Chi không mời mọi người ăn cơm nữa, nói với các diễn viên vất vả liền giải tán ngay tại chỗ.
Sắp xếp lại kịch bản một chút, đặt vào trong ngăn kéo Tô Xướng cố ý để lại cho nàng, liếc mắt nhìn phòng làm việc không có người quen, vì thế mang theo điện thoại đi thang máy tan làm, đi tới đại sảnh, đang muốn gửi tin nhắn cho Kỷ Minh Tranh, ngẩng đầu lại thấy cô đã đứng ở đại sảnh.
Nghiêng người về phía mình, hai tay đưa sau lưng, tay trái duỗi thẳng, tay phải trở tay nắm khuỷu tay trái, ngửa mặt nhìn tranh treo tường ở đại sảnh.
Gọng kính tinh tế, mái tóc dài thướt tha, dáng người và mặt mày thanh tú, nhu nhược lại tự tại an phận một góc đại sảnh.
Đèn pha lê hoa lệ nở rộ trên đỉnh đầu, nhưng Kỷ Minh Tranh càng đẹp hơn, giống như thủy tiên duyên dáng yêu kiều bên cạnh mẫu đơn.
Gót giày Bành Hướng Chi khựng lại, cọ cọ trên gạch men, nâng mũi chân lên, lại buông xuống, sau đó mới đi qua: "Không phải cậu về rồi sao?"
Kỷ Minh Tranh quay lại: "Ở hiệu sách bên cạnh đọc sách một lát, thoáng cái đã đến bốn năm giờ, vì vậy muốn hỏi cậu có tan làm chưa."
"Vậy sao không hỏi?" Bành Hướng Chi làm bộ cúi đầu lướt Wechat, tay phải vén tóc xoăn ra sau tai, có chút cảm giác thiếu nữ hoài xuân.
"Đi vào lại thấy tranh ở đại sảnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3560130/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.