Nhà thuộc viện Giang Đại, đứng ở phòng bếp rửa chén, đối diện với cửa sổ cũ kỹ màu nâu đỏ, trời đã dần tối, nhưng chưa hoàn toàn tối đen, nếu như không cẩn thận, sẽ không phân biệt được là rạng sáng hay chạng vạng.
Thời gian không có tính lừa gạt, có tính lừa gạt chính là tâm.
Kỷ Minh Tranh xếp đĩa đã rửa sạch lại, lau bếp một lần nữa, lúc ra phòng ngoài ba Kỷ đang ngồi xem tin tức, mắt ông không được tốt lắm, mỗi lần phải mang ghế đến gần, Kỷ Minh Tranh nhắc nhở ông một chút, sau đó đi vào phòng ngủ, mẹ Kỷ ngồi ở trên giường, lật lại ảnh cũ trước kia.
"Sao đột nhiên lại lấy album ra vậy ạ?"
"Tuần trước mẹ gọi dì đến quét dọn vệ sinh, sắp xếp lại đồ cũ một chút, quyển album này được đặt dưới chăn, mẹ lấy ra đặt ở đầu giường, hôm nay mới rảnh lật xem."
Mẹ Kỷ vừa nói, vừa chỉ cho Kỷ Minh Tranh: "Con xem ba con này, hồi còn trẻ cũng rất phong độ đó chứ."
Kỷ Minh Tranh lại gần, ảnh đen trắng, ba cô mặc áo sơ mi và quần quân trang, đứng ngoài bờ ruộng, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Vì thế mẹ Kỷ cũng cười: "Năm đó cũng thấy ba con đẹp trai, khi đó ông ấy không có gì, mẹ vẫn muốn tốt với ông ấy."
Kỷ Minh Tranh ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng nhếch khóe miệng.
"Trước kia mẹ xem những bức ảnh cũ này, luôn nhớ tới lúc còn trẻ kết bạn, bây giờ xem những thứ này luôn có suy nghĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3558855/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.