Vốn tưởng sẽ là một đêm dài đằng đẵng thì lại là một đêm ngắn nhất Bành Hướng Chi từng trải qua.
Hai người bị tiếng rung của điện thoại Kỷ Minh Tranh đánh thức, Kỷ Minh Tranh trước tiên động cánh tay, Bành Hướng Chi nằm dính ở bên cạnh cô mơ màng mở mắt, nhìn cô cầm lấy điện thoại từ trên tủ đầu giường, định thần nhìn năm sáu giây, sau đó ấn xuống, liếc mắt nhìn thời gian, ngồi dậy.
Thấy Bành Hướng Chi buồn ngủ nhìn cô, cô nói: "Tôi đi nghe điện thoại."
Vén chăn xuống giường, nhưng cũng không tránh Bành Hướng Chi, mà đi tới trước cửa sổ, vừa vén mái tóc đen lả tả ra sau, vừa nhỏ giọng trả lời.
"Đúng ạ. Không có, ở nhà có chút việc, thật ngại quá."
"Vậy xin giúp em điều chỉnh một chút."
"Cảm ơn."
Giọng nói vẫn rất khàn, nghe ra được cơn buồn ngủ, cúp điện thoại, cô đặt điện thoại lên tủ đầu giường sạc pin, sau đó ngồi ở mép giường, hai tay che mặt, ngón áp út xoa xoa ấn đường.
"Sao vậy, có chuyện gì sao?" Bành Hướng Chi hơi nghẹt mũi, sau đó há miệng ngáp một cái.
"Tôi bị muộn rồi." Kỷ Minh Tranh nói.
Cô chưa từng đến muộn, hơn nữa vì đồng hồ sinh học rất ổn định nên cô không có thói quen cài báo thức.
Bởi vậy lãnh đạo cho rằng cô đã xảy ra chuyện gì nên đã gọi một cú điện thoại tới, sau khi liên lạc với người xong mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó đề nghị đổi ca cho cô.
"A vậy...... bị muộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3556915/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.