Ngô mới cắn được một nửa thì nhận được tin nhắn của Kỷ Minh Tranh: "Tối nay cậu không về ăn cơm sao?"
Bành Hướng Chi cười thành hoa cúc tây, ôm điện thoại, ánh mắt lướt xuống, bắt đầu gõ chữ.
Tô Xướng không lấy làm lạ, Bành Hướng Chi từ 22 tuổi đã như vậy, mỗi lần yêu vào đều hiện hết lên trên mặt.
Ngược lại Vu Chu Hướng Vãn và Triều Tân thì thấy rất mới mẻ, trời ạ, đại ngự tỷ Bành Hướng Chi thích ai là sẽ như vậy sao? Giống như trực tiếp vuốt mặt xuống ném vào thùng rác.
"Cô Kỷ à?" Vu Chu thử hỏi nàng.
"Ừ ~" Âm cuối rẽ vào hai khúc cua, nghiện mà còn ngại.
"Bảo chị ấy tới đây ăn cơm!" Vu Chu nhíu mày, nghĩ ra chủ ý.
Cố ý nói rất nhỏ, giống như sợ bị đương sự bên kia Wechat nghe thấy.
"Ai nha," Bành Hướng Chi lập tức đặt điện thoại xuống, nhìn đáy nồi, "Không tốt đâu, chúng ta sắp ăn xong rồi."
"Gọi thêm nồi nữa, chúng ta làm bộ chưa ăn."
Bành Hướng Chi nhìn Hướng Vãn, Hướng Vãn ngân nga nói: "Em có thể giả vờ chưa ăn."
Lại nhìn Triều Tân, Triều Tân không có ý kiến, nhìn sang Tô Xướng, Tô Xướng đã nghiêng người vẫy tay với nhân viên phục vụ, chuẩn bị mở tiệc lại.
Bành Hướng Chi hắng giọng, môi tới gần đáy điện thoại: "Cái đó, chúng tôi đang ăn lẩu thịt bò Triều Sán, vừa mới ngồi xuống, cậu muốn tới không?"
Giọng ép có chút thấp, cắn chữ gọn gàng lưu loát, bộ dạng rất thuận tiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3553322/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.