Edit: phuong_bchii
________________
Buổi tối ở đường thể thao bắc vĩnh viễn náo nhiệt như vậy, đèn neon giống như hoa vĩnh sinh trường tồn bất diệt, dốc hết sức tranh kỳ khoe sắc, một con phố là hải bar, một con phố khác là thanh bar, phân biệt rất rõ ràng, lúc hơi kẹt tiền Bành Hướng Chi sẽ đi thanh bar ngồi một chút, nghe ca sĩ cô độc hát, cảm thấy mình là người phụ nữ buồn bã nên được thương tiếc nhất trên đời này.
Nhưng nửa hiệp sau nàng sẽ xuất hiện trước đám đông, giơ cao hai tay, hận không thể hát một bài "Chị chính là nữ hoàng".
Thế giới này khiến người ta yêu thích nhất chính là xảy ra cái gì cũng không kỳ lạ, cũng giống như số tiền liên quan đến vụ án này xuất hiện trên bản tin cao hơn vụ án trước, trải qua sẽ mở rộng ngưỡng cửa của con người, từ sống đến chết, có điều là một quá trình từ "hiếm lạ" đến "không hiếm lạ".
Ví dụ như, mấy tháng trước, Bành Hướng Chi căn bản sẽ không nghĩ đến, có một ngày mình sẽ cùng Kỷ Minh Tranh đi tới quán bar, ở trong sóng nhiệt ầm ầm tới phóng thích mình.
Cởi áo khoác ra, bên trong là một chiếc váy liền áo không quá đầu gối, màu hoa hồng, nếu mặc trên người người khác hơn phân nửa sẽ rất tục, nhưng mặc trên người Bành Hướng Chi, tục mang theo chút kiêu ngạo.
Vừa vào cửa, Kỷ Minh Tranh đã nhíu mày, hơn nữa cô vô thức đưa tay đỡ huyệt thái dương. Bành Hướng Chi liếc cô một cái, hình như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3550689/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.