Edit: phuong_bchii
________________
Bành Hướng Chi cảm thấy mình tàn tạ rồi.
Nghe thấy Kỷ Minh Tranh chắc nịch suy đoán như vậy là nguyên nhân của mình, trước tiên nàng không phủ nhận hoặc cảm thấy thái quá, mà là suy nghĩ, có phải Kỷ Minh Tranh quan tâm nàng hay không.
Chỉ là, rất kỳ diệu.
Nàng không ngừng tự hỏi trong lòng, có người có thể hiểu sao? Kỷ Minh Tranh cho rằng mình ngủ với nàng, nhưng cô cũng không có bất kỳ ký ức nào, nói cách khác, Kỷ Minh Tranh không có được chút vui thích nào trong chuyện này, thậm chí dường như còn mang đến một ít phiền toái, nhưng nhìn thấy Bành Hướng Chi không thoải mái, phản ứng thế mà lại là muốn chịu trách nhiệm.
Có ai hiểu không?
Không.
Bành Hướng Chi xiêu xiêu vẹo vẹo bĩu môi, nho nhỏ "Chậc" một tiếng, ăn hết quả trứng còn lại.
Uống sữa xong, Kỷ Minh Tranh vừa vặn thay quần áo ở phòng ngủ chính, Bành Hướng Chi vẫn tựa vào khung cửa, vén tay áo ngủ lên, gãi khuỷu tay, hỏi cô: "Tôi có thể mặc áo của cậu không? Áo hôm qua mặc hai ngày rồi, lại ủ cả đêm, ngửi thấy có mùi rồi."
Giọng nói khàn khàn, nghe không ra kiêu ngạo: "Cậu yên tâm, tôi mặc xong sẽ giặt khô cho cậu."
"Quần mặc của tôi, nếu có cái gì, cũng sẽ không lây nhiễm cho cậu."
Kỷ Minh Tranh không nhìn nàng, kéo thanh trượt tủ quần áo đến lớn nhất, sau đó đứng sang một bên, Bành Hướng Chi nghe tiếng chạy chậm tới, vừa nhìn, tủ quần áo gọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3513816/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.