Edit: phuong_bchii
__________________
Bành Hướng Chi ngủ rất say, thế cho nên nàng nghe được tiếng chim hót trước, mới ở trong chăn ấm áp dễ chịu tỉnh lại.
Nàng không nghe thấy tiếng rung điện thoại, cũng không nghe thấy tiếng bước chân đi tới bên ngoài, hoặc là có người ngồi xổm bên bờ sông nghịch nước, hoặc là có người loay hoay nồi niêu xoong chảo chuẩn bị thu tiền, chỉ nghe thấy tiếng chim hót thanh thúy, như là ngủ trong lá cây.
Còn có mùi thơm ngát của cành mới cùng mùi vỏ cam mơ hồ, thì càng giống.
Khi nàng tỉnh lại, huyệt Thái Dương hiếm khi rất an bình, không giống như bị đánh, xốc mi mắt lên, lông mày cũng không nhăn, khe mắt không triền miên.
Nàng phát hiện mình đang dựa sát vào Kỷ Minh Tranh, má kề vào gáy cô, tay vắt ngang ôm cô, nắm lỗ tai cô.
Kỷ Minh Tranh còn đang ngủ say, giống như đồ sứ mỏng manh, xuyên qua khe hở lều trại bắn vào một tia nắng ban mai lưu luyến trên mặt cô.
Cô hơi nghiêng mặt về phía bên tai bị nắm, lông mày cũng khép lại, giống như là trong lúc ngủ mơ bị mạo phạm, có một chút khó nhịn, chẳng qua gia giáo tốt khiến cô không quấy nhiễu giấc mơ đẹp của bất kỳ kẻ nào.
Lỗ tai bị Bành Hướng Chi nắm đỏ, tựa hồ đỏ cả đêm, thậm chí lan ra phía cổ.
Trong lòng bàn tay có xúc cảm kỳ diệu, Bành Hướng Chi lại nhịn không được xoa xoa vành tai của cô, mềm mại, nhu nhu, mang theo một chút nhiệt khí,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3483728/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.