Bành Hướng Chi quyết định mời Kỷ Minh Tranh ăn cơm.
Một là bởi vì tìm tòi nghiên cứu, tò mò muốn biết, hai là dù sao người ta cũng thêm số giúp, còn đợi nàng một giờ đồng hồ.
Vì thế chờ sau khi y tá đi ra ngoài, Bành Hướng Chi bước xuống khỏi ghế nha khoa, đi tới bên cạnh Kỷ Minh Tranh đang đối mặt với tủ.
“Má ơi! Cậu làm gì vậy!”
Bành Hướng Chi hoảng sợ. Trên tủ có một tờ giấy ăn, phía trên bày vài cái răng vỡ, có máu, trông rất ghê tởm.
Kỷ Minh Tranh liếc nàng một cái, chỉ chỉ một cái ở góc dưới bên trái: “Đây là của cậu.”
Tóc gáy Bành Hướng Chi dựng thẳng lên: “Sau khi cậu nhổ răng, thu thập răng của mỗi bệnh nhân, ở đây chơi trò ghép hình.”
Mắt phượng hẹp dài nheo lại, nàng không có lý do gì nghĩ tới tình tiết liều mạng như《Thiếu niên Bao Thanh Thiên》.
Dù sao, đây cũng là thi thể của răng nàng.
Đột nhiên không muốn mời Kỷ Minh Tranh ăn cơm, cô thật biến thái.
Ngón tay Kỷ Minh Tranh ở mép ngăn tủ khắc chế trượt một cái: “Ghép răng, là để kiểm tra răng đã nhổ ra còn nguyên vẹn hay không, có mảnh vỡ nào còn lưu lại trong miệng cậu không.”
Thì ra là thế.
Bành Hướng Chi chột dạ che miệng lại, giật giật lông mi, hai mắt nhìn, cũng không ghê tởm nữa, vì thế hăng hái, ghé sát vào muốn nhìn răng của chính mình.
Vừa mới tiến lại gần, Kỷ Minh Tranh lại cau mày lại, mặt lui về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3455210/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.