Bành Hướng Chi thật ra còn muốn nói chuyện khác với cô, ách... Ví dụ như chuyện “Khủng Nhĩ Cơ Oa”, nhưng nhìn ngữ khí của Kỷ Minh Tranh, giống như cô không thèm để ý, hoặc là nói, chẳng lẽ cô không biết?
Bành Hướng Chi quyết định thử một chút.
“Bình thường có lên mạng không? Lão Kỷ.”
Cách xưng hô có chút thân mật, chột dạ mà, là dạng như vậy.
Kỷ Minh Tranh không trả lời nàng.
Bành Hướng Chi chống cằm, có lẽ nào là nói cô già rồi hay không?
Cô là người tuy rằng già dặn, nhưng cũng không nên trực tiếp như vậy.
Suy nghĩ một chút, Bành Hướng Chi quyết định gọi điện thoại.
Cuộc điện thoại đầu tiên gọi tới, cô cúp máy.
Trong lòng Bành Hướng Chi kẽo kẹt một tiếng, lửa liền bùng lên, tại sao còn cúp điện thoại chứ? Có mấy người dám cúp điện thoại của Bành Hướng Chi?
Lần thứ hai gọi tới, đối phương nhận máy, không nói gì.
Bành Hướng Chi hắng giọng, mở miệng trước: “Là tôi, Tiểu Bành.”
Lời vừa nói ra, có chút hối hận, mới vừa gọi người ta là lão Kỷ, trở tay một cái Tiểu Bành, có vẻ rất cố ý.
Quả nhiên, Kỷ Minh Tranh mở miệng, đầu tiên là trầm mặc một chút, sau đó nói: “Cậu lớn hơn tôi.”
“A ha ha ha ha, phải không?” Thật xấu cmn hổ, Bành Hướng Chi cười gượng hai tiếng, “Sao tôi lại nhớ hai ta cùng một năm chứ?”
“Cậu tháng tư, tôi tháng mười.”
A, nhớ rõ như vậy? Bành Hướng Chi xoay cổ, giải thích với cô:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3455208/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.