Bành Hướng Chi suy nghĩ một chút, tự đâm bẹp chính mình, có thể đúng là đã làm tổn thương Kỷ Minh Tranh.
Ví dụ như lần đầu tiên gặp cô, vậy phải ngược dòng đến năm hai không mười mấy, mặc dù đã gần hơn mười năm trước, nhưng thẩm mỹ đã rất giống hiện tại, cho nên, Bành Hướng Chi làm sao cũng nghĩ không ra, năm đó Kỷ Minh Tranh mới đầu hai mươi, tại sao lại mang một đôi tất bông ở giữa mùa hè, sau đó còn phối với giày sandal.
Khi đó Bành Hướng Chi tuổi trẻ tràn đầy sức sống, miệng lại càng không buông tha người, tại chỗ liền vui vẻ, nói cậu như thế nào mang giày sandal còn muốn mang tất thế?
Kỷ Minh Tranh thản nhiên nói, mẹ cô cảm thấy chân cô sẽ lạnh.
Hôm đó cô mặc một chiếc váy sơ mi, trông cũng rất giống kiểu dáng của mẹ cô.
Vì thế lúc Bành Hướng Chi ở trên hành lang gọi điện thoại cho mấy chị em nhiều chuyện thì giọng nói liền lớn hơn một chút, nói tại sao lại có người quê mùa như vậy.
Vừa quay đầu lại thấy Kỷ Minh Tranh cầm bình giữ nhiệt đi ra, muốn lấy nước nóng pha trà.
Bốn mắt nhìn nhau, lúng túng.
Bảy tám năm sau, Bành Hướng Chi nhìn thấy cùng loại giày sandal thủy tinh phối với tất bông của Kỷ Minh Tranh trên quảng cáo xa xỉ, còn có bởi vì phong cách phục cổ nổi lên mà thổi quét từ phố lớn ngõ nhỏ, cảm thấy là chính nàng không hiểu thời thượng.
Đương nhiên cũng chưa từng xin lỗi Kỷ Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3455206/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.