Sau khi dừng xe, Đới Duy cũng không vội nói “Tạm biệt”, mà dựa trên tay lái quan sát Tô Dã Nghi.
Tô Dã Nghi tháo dây an toàn ra, run bần bật di chuyển một khoảng cách nhỏ ra bên ngoài, bàn tay đưa tới cửa xe…
Đới Duy vẫn nhìn cô như cũ, dùng giọng nói ngả ngớn không nhanh không chậm nói: “Cô rất sợ tôi?”
“Hả?”
Tô Dã Nghi chậm chạp phản ứng khiến Đới Duy bất đắc dĩ lắc đầu, thu lại ánh mắt, anh ta thay đổi giọng điệu nói: “Tôi nhìn xem khuôn mặt cô, xác định lộ trình một chút.”
Tô Dã Nghi không hiểu: “Lộ trình cái gì?”
Đới Duy cười thần bí: “Bí mật.” Lại nói tiếp, “Mau về nhà đi.”
Tô Dã Nghi như trút được gánh nặng, vươn tay mở cửa xe xuống mới vẫy tay với Đới Duy: “Tạm biệt Tổng giám.”
Đới Duy vẫn cười với cô, im lặng không nói khởi động xe rời đi.
Tô Dã Nghi thở dài nhìn hướng xe rời đi, trong con mắt rối bòng bong vừa lúc thấy bóng dáng màu đen quen thuộc kia đang đi tới cách đó không xa. Cái bóng này ngày một rõ ràng, trái tim Tô Dã Nghi vừa mới thả lỏng lập tức nổi dậy, cô cứ như vậy nhìn thẳng vào bóng dáng đang đi tới phía mình.
Lúc đi qua Tô Dã Nghi, Dịch Tự tùy ý lướt qua Tô Dã Nghi như nhìn cảnh vật ven đường vậy. Tô Dã Nghi buồn bực đi theo, ân cần hỏi han sau lưng anh: “Ơ, anh làm sao vậy?”
Dịch Tự móc thẻ mở cửa ra, lúc quẹt thẻ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/2193982/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.