Tô Dã Nghi phản ứng một lúc lâu mới phát hiện ra hai chân mình đang đứng ở nơi là phòng của Dịch Tự, cô có chút không thể tin nhìn cái người vừa mới thu tay lại từ trên người cô, đang đứng trước mặt cô nhìn cô không chớp mắt.
Cô xấu hổ cúi đầu, nghiễm nhiên đã quên vừa rồi chính mình còn hùng hồn muốn phản bác anh, rất nhỏ giọng hỏi: “Anh… Anh dẫn tôi đến… Đến đây làm gì?”
Dịch Tự không để ý đến câu hỏi của cô, hỏi ngược lại: “Cô định an ủi Tiếu Mạt Mạt thế nào?”
Nghe đến “Tiếu Mạt Mạt”, Tô Dã Nghi mới xem là hồi phục lại trong trạng thái nhanh nhạy thích hợp, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Dịch Tự, nói: “Chị ấy vừa mới tranh cãi kịch liệt với anh Tạ Bân như thế, lại khóc nữa, là lúc cần an ủi nhất…”
“Tôi hỏi cô định an ủi cô ấy thế nào?”
Trong ấn tượng, Tô Dã Nghi chưa từng nghe thấy Dịch Tự nói chuyện lớn tiếng. Thực ra thì, vừa rồi giọng nói của anh cũng rất bình tĩnh, chẳng qua, biểu cảm cắt ngang lời nói của Tô Dã Nghi của anh khiến cho Tô Dã Nghi cảm thấy bản thân bị gào lên.
Cô là người cực kỳ không thích bị gào.
Cho nên, ánh mắt của cô trở nên cực kỳ kiên quyết, giọng nói của cô cũng trở nên rất vang dội: “Tôi sẽ nói với chị ấy, mọi chuyện đều có thể trở nên tốt đẹp, có chuyện gì có thể từ từ ngồi xuống bàn bạc thật tốt, không có vấn đề gì là không thể giải quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/2193975/chuong-24-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.