Dọc đường đi về nhà được Dịch Tự cõng, cảm xúc trong đầu Tô Dã Nghi giống như làn sóng nhấp nhô.
Cho đến khi về nhà, cơn sóng này mới dần dần trở lại yên tĩnh. Dịch Tự muốn đưa bàn tay trống không ra mở cửa, cho nên một cánh tay kia phải tăng thêm chút sức lực, loại sức lực này truyền tới trên người Tô Dã Nghi, khiến cho cô không cầm lòng được chua xót.
Thật ước ao khoảnh khắc này dừng lại mãi mãi…
Tô Dã Nghi được Dịch Tự khẽ đặt trên ghế sa lon, để che giấu bản thân có thể lộ cảm xúc ra bên ngoài, cô giả bộ như mệt muốn chết, kề bên ghế sô pha một lúc, đầu của cô liền chuyển về phía góc sô pha. Thân thể hơi nghiêng, cô bắt đầu cuộn tròn.
Tiếp đó, thính lực của Tô Dã Nghi bắt đầu trở nên nhạy bén khác thường, cô nghe thấy tiếng bước chân của Dịch Tự --- anh đi vào phòng --- anh đi ra khỏi phòng --- anh đi tới bên cạnh cô.
Trên người nặng một chút, Tô Dã Nghi bị giật mình mở mắt, nhìn thấy một đôi tay dịu dàng đắp chăn nghiêm chỉnh giúp cô.
Tô Dã Nghi bởi vì gió đêm thổi nhiều mà mặt tái nhợt trong vài giây lại hoàn toàn đỏ mặt.
Đắp kín chăn cho cô, Dịch Tự tắt đèn phòng khách đi.
Bước chân của anh trở nên rất nhẹ, tới trước phòng, nán lại ở trong phòng không lâu, lại mở cửa ra, vào phòng vệ sinh. Chốc lát, phòng vệ sinh truyền ra tiếng nước “Ào ào” --- anh đang tắm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/2193972/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.