Ban đêm mưa to, khi thiếu niên trong hẻm sâu sắp đâm qua yết hầu thì một thanh kiếm bay tới. Diêm Đằng Phong hét lớn:
“Người nào?!”
Xuất phát từ bản năng sinh tồn, khuỷu tay Đường Trác hướng về phía trước thụi vào Thời Vũ. Thời Vũ ép dao găm xuống, cắt qua da thịt trên cổ Đường Trác. Đường Trác không màng đến thương thế của mình, vừa tập kích Thời Vũ vừa né tránh đòn hiểm.
Diêm Đằng Phong theo tới, trong làn mưa xối xả, nhóm Túc Vệ quân nghe thấy Đường Nhị Lang lạc giọng hét lên:
“Cứu mạng!”
Diêm Đằng Phong nhấc vũ khí, nhanh chân nhảy vào trong hẻm, võ sĩ phía sau nhận một thanh đao khác. Trước khi ném Đường Trác ra, Thời Vũ thì thầm gì đó vào tai hắn. Trường kiếm leng keng rơi xuống đất làm vài giọt nước bắn lên.
Mây gió vờn quanh, ẩn hiện như ma. Thiếu niên nhảy về phía sau, thân ảnh tối tăm trốn vào trong làn mưa bụi mịn màng như nhung.
Đường Trác nhào về phía Diêm Đằng Phong.
Đằng Phong vừa bắt lấy cánh tay Đường Trác, vừa nhìn thi thể đầy đất. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, căm ghét nhìn chằm chằm bóng người độc ác đang đứng ở đầu tường.
Tầm mắt Diêm Đằng Phong bị gió thổi mơ hồ: “Ngươi là ai? Vì sao lại ra tay với Đoan Vương phủ?”
Thời Vũ không trả lời, hắn nhìn Đường Trác đang đứng dại ra, xoay người liền leo lên lên cây, mấy lần nhảy đã ra xa mấy trượng.
Đám người Diêm Đằng Phong đuổi sát: “Tặc tử, định trốn đi đâu!”
Khinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-xuan/2920155/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.