Thích Ánh Trúc vẫn quyết định rời khỏi núi Lạc Nhạn.
Nàng đã dùng thuốc Hổ lang, có lẽ chỉ còn sống được nửa năm nữa, chỉ muốn ở bên cạnh Thời Vũ. Nhưng nàng vừa không biết Thời Vũ lấy thuốc gì để cứu mạng mình, cũng không biết hiện giờ hắn đang ở đâu, khi nào hắn về … Nàng cũng không còn lưu luyến gì chốn kinh thành này nữa, đoạn thời gian cuối cùng này, nàng muốn ở bên cạnh cha nương một chút.
Nhưng mà trước khi đi, nàng phải để lại một ít tin tức cho Thời Vũ để sau khi hắn trở về còn biết đường đi tìm nàng.
Thích Ánh Trúc để lại một bức thư trong phòng nhưng vẫn chưa yên tâm. Nàng đã từng thấy qua nhiều mặt xấu của con người, lúc này lại sinh ra một chút hi vọng. Sau khi nàng xuống núi thì đi thẳng đến Uy Mãnh tiêu cục. Nàng định gặp Hồ lão đại, nhờ hắn truyền tin cho Thời Vũ.
Đây là lần đầu tiên nàng đấu tranh, cố gắng về một chuyện nào đó.
Đáng tiếc, khi nàng gặp Hồ lão đại, hắn lại ấp úng: “Thời Vũ ấy à, hắn đi áp tiêu rồi. Đi xa lắm, chắc còn lâu mới về …”
Trước khi Thời Vũ đi cũng đã nhờ hắn chăm sóc cho thiếu nữ sống trên núi Lạc Nhạn.
Thích Ánh Trúc nhìn Hồ lão đại, giọng như mưa phùn: “Ta biết Thời Vũ không phải là người của tiêu cục các ngươi, hắn là … người có thân phận đặc thù. Ta chỉ muốn các ngươi báo lại với hắn nơi ta ở. Ta … cũng muốn biết hắn đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-xuan/2920141/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.