Dường như để chứng minh thái độ kiên quyết của mình, ông cụ Bùi trừng mắt nhìn, nhấn mạnh một câu:
"Nghĩ cũng đừng nghĩ tới!"
Bùi tứ lão gia vừa buồn cười vừa tức giận, chỉ vào ông cụ Bùi mà mắng:
"Ông già này, sao tính tình ông cứ ngoan cố như vậy chứ!"
Ông cụ Bùi liền hỏi ngược lại:
"Nếu là con trai thứ ba nhà ông, ông có bằng lòng không?"
Người con trai thứ ba mà ông cụ Bùi nhắc đến chính là người thừa kế tương lai mà Bùi tứ lão gia đã nhắm từ lâu, công khai chỉ định và bồi dưỡng gần hai mươi năm nay, chỉ chờ Bùi tứ lão gia trăm tuổi về trời thì anh ta sẽ tiếp quản.
Bùi tứ lão gia trừng mắt nhìn ông cụ Bùi, biện minh:
"Không thể so sánh như vậy được, tình huống này khác mà! Thằng Cửu nhà ông bây giờ đang ở trên đầu sóng ngọn gió, lúc này ông không đồng ý với bọn họ, ai mà biết được bọn họ sẽ lôi ai ra để ép ông chứ!"
"Nhỡ đâu bọn họ trực tiếp ra tay với thằng Cửu ngay tại đồn cảnh sát thì sao? Ông quên vụ tai nạn xe hơi bốn năm trước của thằng bé rồi à? Đến bây giờ vẫn chưa tra ra được nguyên nhân! Lợi ích chi phối, ai biết được đám con cháu nhà ông vì lợi ích trước mắt mà có thể làm ra chuyện gì thất đức, ông thật sự không lo lắng sao?"
Ông cụ Bùi sa sầm nét mặt, đôi mắt đục ngầu nhuốm đầy tơ máu, nắm chặt tay, các khớp xương kêu răng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3739765/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.