Bùi Minh Hàm cũng sững người.
Thực ra câu này anh ta cũng chỉ là buột miệng nói ra, hoàn toàn không ngờ Diệp Ninh Uyển sẽ đồng ý.
Nhưng rõ ràng là Diệp Ninh Uyển đã do dự.
Chẳng lẽ cô thật sự đã phải lòng Bùi Phượng Chi rồi sao?
Trong giây phút này, Bùi Minh Hàm không biết mình mong Diệp Ninh Uyển quay đầu lại hơn, hay là cứ mặc kệ lời mình mà rời khỏi đây.
Rầm.
Là tiếng Diệp Ninh Uyển đóng cửa.
Cạch.
Tiếng khóa cửa.
Hai âm thanh vang lên gần như cùng lúc.
Diệp Ninh Uyển quay người, bước nhanh hai bước, một cước đá văng Bùi Minh Hàm.
Cơ thể loạng choạng của Bùi Minh Hàm lại bị hất văng ra, ngã mạnh xuống đất.
Anh ta ôm ngực, ho dữ dội hai tiếng, vừa cố gắng đứng dậy, thì trên n.g.ự.c đã xuất hiện một bàn chân, đột nhiên dẫm mạnh xuống.
"A..."
Bùi Minh Hàm kêu lên đau đớn, giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng Diệp Ninh Uyển từ trên cao nhìn xuống, giọng nói lạnh lùng.
"Đừng động đậy!"
Bùi Minh Hàm hai mắt đỏ ngầu, cảm giác như xương sườn của mình sắp bị Diệp Ninh Uyển dẫm gãy.
Anh ta đau đớn ngẩng đầu, thở hổn hển nói với Diệp Ninh Uyển.
"Tôi sai rồi, đau... đau quá…”
Diệp Ninh Uyển nhướng mày.
"Sai chỗ nào?"
Bùi Minh Hàm nghiến răng, khàn giọng nói với Diệp Ninh Uyển.
"Tôi không nên nói chuyện với cô như vậy, không nên uy h.i.ế.p cô, càng không nên động tay động chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3739762/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.