Cô chỉ nói hai chữ, không có giải thích gì thêm, ánh mắt trong sáng, không né tránh, nhìn thẳng vào Bùi lão gia.
Bùi lão gia không hỏi nhiều, gật đầu.
"Ừ."
Cũng không nhìn ra ông là tin hay không tin.
Bùi đại phu nhân chịu một bụng tức, đang định nói gì đó, thì bị Diệp Ninh Uyển giành trước một bước.
"Ba, ba đừng mắng chị dâu nữa, chắc là chị dâu cũng không biết giải quyết chuyện của Cửu gia thế nào, con nghĩ hôm nay mọi người tụ tập ở đây cũng là vì muốn đến xem có thể giúp được gì không."
Diệp Ninh Uyển hít mũi, nhỏ giọng nói.
"Con thay mặt Cửu gia cảm ơn các anh chị."
Diệp Ninh Uyển vừa nói ra lời này, nếu Bùi đại phu nhân còn nhắc đến chuyện ở cổng nữa, thì đ.â.m ra bà ta quá không hiểu chuyện.
Bùi Minh Hàm kéo Bùi đại phu nhân một cái, Bùi đại phu nhân chỉ có thể như nuốt phải ruồi, cố gắng nuốt hết những lời muốn nói vào bụng, bất mãn trừng mắt nhìn Diệp Ninh Uyển, không muốn nói thêm lời nào.
Bùi Minh Hàm thì ngoan ngoãn hơn, chủ động cười với Diệp Ninh Uyển.
"Thím Cửu khách sáo rồi, thím yên tâm, chú Cửu, Bùi gia chúng ta sẽ không mặc kệ, nhất định sẽ giúp thím cứu chú ra ngoài."
Diệp Ninh Uyển đương nhiên biết Bùi Minh Hàm nói vậy phần lớn là để bù đắp cho mẹ mình, cũng không nói gì, chỉ lau nước mắt.
"Vậy thì cảm ơn cháu lớn nhé."
Tuy Diệp Ninh Uyển không gọi sai,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3739756/chuong-391.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.