Lệ Mặc Xuyên lập tức hiểu ý của Diệp Ninh Uyển từ ánh mắt của cô.
Anh ta khẽ mắng một câu.
"Diệp Ninh Uyển, cái thói xấu muốn gì được nấy này của cô rốt cuộc là từ đâu mà ra vậy?"
Diệp Ninh Uyển mỉm cười đương nhiên nói.
"Bùi Phượng Chi tin tưởng anh như vậy, giao vợ cho anh chăm sóc, anh giúp tôi một việc nhỏ cũng là lẽ đương nhiên thôi."
Lệ Mặc Xuyên suýt nữa thì chửi thề.
"Nhưng việc nhỏ này, không bao gồm giúp vợ anh ta chăm sóc con riêng chứ?"
Nụ cười của Diệp Ninh Uyển vẫn rạng rỡ như vậy, nửa đùa nửa thật nói.
"Cũng không bao gồm việc muốn phát triển tình một đêm với vợ anh ta, Lệ tiên sinh anh không phải cũng làm rồi sao."
Lệ Mặc Xuyên bị Diệp Ninh Uyển nói đến nghẹn lời, dở khóc dở cười đành phải đồng ý.
Anh ta ôm trán dựa vào ghế sô pha, bất đắc dĩ nói.
"Cô đi nhanh đi, nếu không tôi hối hận đấy."
...
Diệp Ninh Uyển lái chiếc Aston Martin "mượn" được từ chỗ Lệ Mặc Xuyên, một đường phóng nhanh về phía Bùi gia Lão Trạch.
Khoảng hơn một tiếng sau, xe của Diệp Ninh Uyển dừng trước cổng Bùi gia Lão Trạch, vừa lúc gặp Bùi đại phu nhân đang vội vã tới.
Bùi đại phu nhân thấy Diệp Ninh Uyển vậy mà lại ngang nhiên dừng xe trước cổng chính của Lão Trạch, nhịn không được nhíu chặt mày, tức giận quát lớn.
"Chuyện gì thế này, là ai to gan như vậy dám dừng xe trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3739751/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.