"Dực Dực!"
Diệp Cảnh Dực còn chưa nói xong, Đường Nguyễn Nguyễn đứng bên cạnh đã nghe không nổi nữa, vội vàng cắt ngang lời cậu bé với vẻ mặt tái mét.
Ba mẹ con đồng loạt nhìn về phía Đường Nguyễn Nguyễn đang đứng cạnh tủ giày.
Đường Nguyễn Nguyễn có chút lúng túng vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện của ba mẹ con, vội vàng giải thích:
"Tớ chỉ là cảm thấy chuyện như vậy không nên nói với trẻ con."
Diệp Ninh Uyển không nói gì, cúi đầu nhìn Tiểu Tinh Tinh.
Tiểu Tinh Tinh lại lắc đầu thật mạnh, nghiêm túc nói với Đường Nguyễn Nguyễn:
"Dì Nguyễn Nguyễn, nhưng mà chú đẹp trai không làm gì con cả, chú ấy bị oan."
Tiểu Tinh Tinh kéo tay áo Diệp Ninh Uyển, nói với cô:
"Mẹ, con muốn đi chứng minh chú đẹp trai vô tội, như vậy chú ấy sẽ không phải ngồi tù nữa. Chú ấy là người tốt!"
Đường Nguyễn Nguyễn càng không đồng ý.
"Sao được chứ? Sao có thể để một đứa trẻ xuất hiện trong tình huống đó, như vậy thật sự quá nguy hiểm cho con bé, hơn nữa nhỡ có phóng viên thì sao?"
"Người như Bùi Phượng Chi, chắc chắn có rất nhiều phóng viên theo dõi, không biết bọn họ đã điều tra được bao nhiêu, tuy rằng bây giờ tạm thời chưa công bố những tin tức này, nhưng nhỡ đâu..."
Tiểu Tinh Tinh nghe vậy, nhíu mày không đồng ý.
"Nhưng mà, chú đẹp trai không làm gì con cả, hơn nữa chú ấy đối xử với con rất tốt, chú ấy là do tốt bụng mới đưa con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3738628/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.