"Lệ... Lệ tiên sinh... Ngài... Ngài sao lại tới đây?"
Lệ Mặc Xuyên nhìn Diệp Chấn Ninh với vẻ mặt nửa cười nửa không, lạnh nhạt hỏi ngược lại:
"Sao, tôi không thể tới?"
Diệp Chấn Ninh vội vàng nói:
"Không... Đương nhiên không phải... Chỉ là tôi không ngờ chuyện nhỏ này lại phải làm phiền ngài!"
Lệ Mặc Xuyên bước vào phòng hòa giải, ngồi xuống vị trí chính giữa, quay đầu ra hiệu cho Diệp Ninh Uyển, kéo ghế bên cạnh ra, vỗ vỗ lên mặt ghế:
"Lại đây ngồi."
Diệp Ninh Uyển ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống, liếc nhìn Diệp Chấn Ninh với vẻ mặt đầy ẩn ý, cười lạnh nói:
"Diệp tổng còn muốn nói gì nữa không?"
Diệp Chấn Ninh trừng mắt nhìn Diệp Ninh Uyển, tức tối ngồi phịch xuống ghế:
"Tôi không có gì để nói!"
Diệp Ninh Uyển đối diện với ánh mắt hung dữ của Diệp Chấn Ninh, bỗng nhiên rụt rè lại, đáng thương nói nhỏ:
"Oa, sao ông lại trừng mắt nhìn tôi đáng sợ như vậy? Tôi sợ quá! Lệ tiên sinh, có phải Diệp tổng muốn đánh tôi không? Người ta sợ quá đi!"
Giọng nói nũng nịu của Diệp Ninh Uyển vang lên trong phòng hòa giải, khiến mọi người có mặt đều nổi da gà.
Lệ Mặc Xuyên liếc nhìn Diệp Ninh Uyển, đáy mắt lóe lên tia thích thú.
Sắc mặt Diệp Chấn Ninh cực kỳ khó coi, nếu không có Lệ Mặc Xuyên ở đây, có lẽ ông ta đã xông lên cho Diệp Ninh Uyển hai cái tát rồi. Đáng tiếc, trước mặt Lệ Mặc Xuyên, ông ta không dám.
Ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3738613/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.