Một giây sau, khi tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, Vương Chí Hiên bỗng hét lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết.
"A a a a a a a ---"
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một tay Diệp Ninh Uyển vẫn nắm chặt cổ tay Diệp Nhược Hâm, tay kia bẻ ngược cánh tay Vương Chí Hiên, ghì anh ta xuống ghế sô pha, nhấc chân lên, đầu gối ghì chặt lưng Vương Chí Hiên, đè anh ta xuống ghế.
Vương Chí Hiên bị ép quỳ xuống đất, hai chân không ngừng giãy giụa, nhưng không sao thoát khỏi sự kiềm chế của Diệp Ninh Uyển.
"Cô buông tôi ra! Diệp Ninh Uyển, cô biết tôi là ai không? Cô dám đối xử với tôi như vậy, cô có tin Bùi Phượng Chi, tên phế vật kia tuyệt đối không bảo vệ được cô không!"
Diệp Ninh Uyển nheo mắt lại, tát một cái vào đầu Vương Chí Hiên, cười lạnh một tiếng.
"Câm miệng! Nhìn cho kỹ vào, nếu không tôi đảm bảo trước khi người đến cứu anh tới, anh đã bị tôi rạch bụng rồi!"
Xung quanh có mấy tên chân chó của Vương Chí Hiên định xông lên, nhưng lại bị ánh mắt cảnh cáo của Diệp Ninh Uyển dọa lui, sợ cô thực sự làm gì Vương Chí Hiên.
Diệp Ninh Uyển đã cưỡng ép tháo băng gạc trên tay Diệp Nhược Hâm ra.
Băng gạc màu trắng rơi lả tả trên ghế sô pha, trên đó ngoài một ít thuốc bột màu vàng ra chẳng có chút vết m.á.u nào.
Diệp Ninh Uyển ném băng gạc lên mặt Vương Chí Hiên, sau đó nắm lấy tay Diệp Nhược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3738531/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.