Ông thở hổn hển một hồi lâu, sau đó mới trừng mắt nhìn Bùi Phượng Chi, bực bội nói.
"Cho dù con không quan tâm đến mạng sống của mình, vậy còn Uyển Uyển thì sao? Con không quan tâm đến cô ấy một chút nào sao?"
Tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng tình cảm của đứa con trai này dành cho Diệp Ninh Uyển khác với bất kỳ ai trước đây, điều này có lẽ người khác không nhìn ra, nhưng ông là cha, sao có thể không nhìn ra được?
Nhưng không ngờ lần này Bùi Phượng Chi hoàn toàn không nghe lọt tai.
"Uyển Uyển chắc cũng không thích ở nhà chính, hơn nữa nhà chính người đông mắt tạp, không bằng ở bên ngoài ít người thân thiết hơn."
"Ba quên chuyện ám sát mấy hôm trước rồi sao? Người hầu đó tuy đến giờ vẫn không chịu nói thật, nhưng chúng ta đều biết lai lịch của cô ta tuyệt đối không đơn giản."
"Con tiếp tục ở nhà chính, ngược lại sẽ bị bao vây tứ phía, không bằng để người ta tưởng rằng con bị đày ra ngoài, như vậy ngược lại càng an toàn hơn."
Bùi lão gia không phải là không nghĩ đến tầng này, chỉ là ông có chút không nỡ xa con trai.
Dù sao con trai cũng vất vả lắm mới tỉnh lại, vậy mà bọn họ lại phải xa nhau...
Ông gần như cầu xin nói với Bùi Phượng Chi.
"Con cứ ở lại đi, ba đảm bảo nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt, tuyệt đối sẽ không để chuyện tương tự xảy ra lần nữa!"
Nhưng Bùi Phượng Chi lại kiên quyết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3737757/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.