Bùi Đại phu nhân nhìn cánh cửa còn sót lại một khe hở, chỉ vào hướng Diệp Ninh Uyển rời đi, tức giận đến mức không biết trút vào đâu.
"Cái này... Ba! Diệp Ninh Uyển cô ta quá kiêu ngạo ngông cuồng rồi! Ba cứ mặc kệ như vậy sao?"
Đầu ngón tay Bùi lão gia gạt vài cái trên tràng hạt, thờ ơ liếc nhìn Bùi Đại phu nhân, trên mặt không hề có chút tức giận nào vì sự bất kính của Diệp Ninh Uyển.
"Con dâu cả, con bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn không quản được cái miệng của mình sao? Chỉ bằng mấy câu con vừa nói, Diệp Ninh Uyển tát con một cái là còn nhẹ đấy! Ta đây là đang giúp con mới trách mắng nó, nếu không mới không quản mấy chuyện vớ vẩn này!"
Bùi Đại phu nhân sốt ruột.
"Nhưng mà ba..."
Bùi lão gia đã ngồi xuống, một tay chống đầu, phẩy tay với Bùi Đại phu nhân, có vẻ mất kiên nhẫn nói.
"Con mau đến bệnh viện xem Minh Hàm đi, nhìn thấy con là ta thấy phiền!"
Bùi lão gia đã nói vậy, Bùi Đại phu nhân không còn cách nào nói thêm nữa, chỉ đành tức tối bỏ đi.
Trong phòng trà lập tức chìm vào yên tĩnh, Bùi lão gia thở dài một hơi, qua một lúc lâu mới vịn ghế đứng dậy.
...
Bên kia, Diệp Ninh Uyển hùng hổ đi về, Giang Ứng Lân phía sau lo lắng cô lại gây ra chuyện gì, vội vàng theo sát phía sau.
Nhìn bóng lưng vội vã của Diệp Ninh Uyển, cuối cùng anh ta cũng không nhịn được lên tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3737754/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.