Buổi sáng khi Trần Tống tỉnh lại, không thèm để ý người bên cạnh, trực tiếp đi xuống dưới lầu.
Bác Vương nhìn thấy hắn đi xuống, vội vàng đi tới hỏi hắn muốn ăn gì.
Trần Tống không trả lời, đảo mắt nhìn quanh hỏi ngược lại bác Vương: “Cậu ta đâu rồi?”
Bác Vương dường như cũng biết rõ người mà Trần Tống hỏi là ai, chỉ về phía sân sau, nói: “Cậu ấy dậy từ sớm, đang ở sau nhà rửa xe cho cậu chủ.”
Trần Tống trong lòng đang trống rỗng đột nhiên trào dâng lên một cơn giận, như muốn thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn.
Hắn tức giận đi về phía sân sau, bản tính bình tĩnh và giỏi kiềm chế xưa nay của hắn cũng không thể kìm nén được cơn thịnh nộ này: “M* nó, mới sáng sớm rửa xe cái gì? Ai khiến cậu ta rửa? Cậu ta bị điên rồi sao?”
Trần Tống đi đến sân sau, đột nhiên dừng lại, cũng không tiến đến giáo huấn Tần Triệt.
Sân sau không có gì che chắn, gió lạnh thổi qua da thịt, ánh nắng mặt trời cũng yếu ớt, sáng mùa thu không có chút ấm áp.
Tần Triệt chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, hai tay bị lạnh đến ửng đỏ, cậu cầm vòi nước phụt rửa trên thân xe.
Không biết cậu lôi ở đâu ra chiếc áo len hoa văn đã cũ, trên cổ tay áo còn sổ ra một sợi len, theo động tác làm việc của cậu mà lay động trong không trung. Một cơn gió nổi lên, bao trọn lấy phần cánh tay đang để lộ ra của cậu. Cánh tay ấy thon dài, nhưng không có chút thịt, gầy guộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-suong-cuoi-thu/1139770/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.