Tần Triệt lạnh run trở về nơi ở thì đã hơn một giờ đêm. Gara dưới hầm cậu thuê không có bình nóng lạnh nên chỉ có thể đun nước bằng ấm siêu tốc.
Ấm nước bật lên rất nhanh nóng, phát ra tiếng kêu “xì xì”. Tần Triệt ngồi ở mép giường, nghiêng đầu vừa nghe vừa cười, giống như người bị bệnh tâm thần.
Cậu cảm thấy rất thú vị, trước đây cậu chưa từng nhìn thấy những thứ này, đi đâu cũng có người hầu hạ, lạnh, nóng, đói, khát đều có người lo lắng. Bây giờ cậu không có gì cả, tất cả đều phải tự học, cứ thế tiếp tục sống.
Giờ cậu đã học được cách thuê nhà, kiếm tiền, đun nước sôi. Nhưng vẫn chưa từng học nấu ăn, buổi tối chỉ nuốt vội toàn đồ ăn nhanh, cơm cứng như đá, giờ vẫn đang lạo nhạo trong bụng khiến cậu vô cùng khó chịu.
“U u u”, nước đã sôi, Tần Triệt tự mình rót một cốc nước, cầm cốc trong tay hớp từng ngụm nước nhỏ, đợi đến khi uống hết được một nửa, dạ dày của cậu mới cảm thấy dễ chịu hơn, cả người cũng ấm dần lên.
Mặc dù đã mang găng tay khi rửa xe, nhưng cái lạnh của nước vẫn cứ thế chạm tới da thịt, cậu lại mặc ít quần áo, cả ngày đều run rẩy, trên người không có một chút hơi ấm, mãi cho đến lúc này mới ấm lên một chút.
Tần Triệt nghĩ đến ngày mai phải mua một chiếc áo khoác dày, nếu không cậu sẽ chết cóng vào mùa thu này. Cậu cởi chiếc áo sơ mi không vừa người xuống, gấp lại cẩn thận rồi ép xuống dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-suong-cuoi-thu/1139765/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.