Chiều hôm đó, Nghiêm Vĩnh Cận đi học.
Đương nhiên đối với hắn thì lên lớp hay không cũng vậy, dù sao chỉ là đổi địa điểm ngủ bù, nghịch điện thoại thôi.
Tiết bốn vừa hết, hắn lập tức chạy tới cửa lớp Bạch Chỉ chờ cậu tan học, vừa khéo gặp La Hạo và Trình Vĩ đi đến.
“Úi, anh Nghiêm, ông khỏi rồi à?” La Hạo kêu lên “Không phải bị sốt hả, sao không thừa dịp mà nghỉ thêm tí?”
“Cũng chả có gì, lười trình bày với cô chủ nhiệm thôi.” Nghiêm Vĩnh Cận hiếu kỳ hỏi “À, sao ông biết?”
“Buổi trưa tình cờ gặp Bạch Chỉ.” Trình Vĩ giải thích. La Hạo ném cho cậu ta một cái nháy mắt, cậu ta làm bộ không hiểu, nói tiếp “Nó bảo ông bị ốm. Dạo này ông yếu quá đấy?”
“Ai biết được.” Nghiêm Vĩnh Cận sờ sờ sau cổ.
“À, anh Nghiêm này, tôi hỏi ông một chuyện. Ông với Bạch Chỉ…” La Hạo gượng gạo chen ngang cuộc đối thoại của hai tên bạn “Dạo này hai ông thân thiết ha?”
Trình Vĩ “chậc” một tiếng: “La Hạo ông dở hơi hả?”
“Làm sao, tôi hỏi tí thôi.” La Hạo tỏ vẻ cực kỳ thản nhiên.
“Từ đầu lúc nào tôi với cậu ấy chả ổn.” Dường như Nghiêm Vĩnh Cận không suy ngẫm gì về ý tứ trong lời của cậu ta “Sao?”
“Thế thì tôi hỏi thẳng vậy.” La Hạo vừa định mở miệng, Trình Vĩ đột nhiên kéo áo cậu ta: “Thôi! Hỏi cái ấy làm gì!”
“Nếu cái này không được hỏi thì tôi mới thấy lạ!” La Hạo nóng nảy “Không phải tôi quan tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330473/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.