Suốt đoạn đường Nghiêm Vĩnh Cận và Viên Miêu Miêu không có gì để trò chuyện, hơn nữa cô bé kia lại nhút nhát, thế nhưng Vương Khả và Bạch Chỉ thì hoàn toàn trái ngược. Hai người chẳng khác nào củi khô gặp mồi lửa, có vẻ rất tâm đầu ý hợp, nói mãi không hết chuyện! Chịu nhịn lâu lắm mới tới được trường của hai cô nàng, Vương Khả còn vẫy vẫy tay với Bạch Chỉ: “Chào anh, lần sau rảnh rỗi lại cùng chơi nhé!”
Mẹ nó ai rảnh mà chơi với cô? Nghiêm Vĩnh Cận không biết tại sao lại không vui, vác cái mặt thối đi về trường cùng Bạch Chỉ.
Hiện tại vẫn chưa tới giờ quy định, chưa có nhiều học sinh quay lại trường lắm. Thường thì lúc này Nghiêm Vĩnh Cận còn phải đi chơi một lát, nhưng chính hắn cũng chẳng rõ vì lý do gì mà mình lại theo đuôi Bạch Chỉ vào trường! Mẹ kiếp, chơi game chưa đã ghiền mà!
Nghiêm Vĩnh Cận càng đi càng khó chịu, văng tục một tiếng. Nhìn Bạch Chỉ thản nhiên như chẳng có gì xảy ra, lửa giận trong lòng hắn chớp mắt bốc lên ngùn ngụt: “Con mẹ nó không phải cậu là gay à?”
“Thì sao?”
“Sao cái đờ mờ nhà cậu ấy mà sao!” Nghiêm Vĩnh Cận đá mạnh xuống đất “Trêu con gái vui lắm nhờ?”
Bạch Chỉ nhìn hắn đầy hứng thú: “Thế rồi sao?”
“Mẹ nó cậu nói chuyện cho tử tế đi được không!”
“Lúc nào tôi chả nói chuyện tử tế với cậu.”
“Đ**!” Nghiêm Vĩnh Cận giận mà không có chỗ trút, hằn học mắng thêm một câu: “Đ**!”
“Nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330438/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.