*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Nhưng.. nhưng...mà
-Em im lặng! Dám nói dối anh! Hôm nay em chết chắc- cô chỉ biết ngồi im lặng-im lặng và im lặng. . .
____________về đến nhà____________
Anh vác cô như vác con heo rừng mặc cho cô giãy dụa.
- Bỏ em ra....a.. cứu với.....
"..." Vác heo lên đến phòng ngủ anh ném cô xuống không thương tiếc...
- Em chết chắc! -Anh cười ta rồi nhào tới sẽ nát bộ đồ cô đang mặc.
- Anh nhớ em chết mất!- nói rồi anh tiện tay gỡ chiếc bra màu xanh ra.
Hai trái đào đung đưa trước mắt anh, khiến anh không chịu nổi, hạ thân căng trướng.
Áp môi anh vào môi cô, tách hàm răng ra, anh luồn chiếc lưỡi vào trong khoang miệng. Đầu lưỡi quấn quýt dây dưa không ngớt. Anh như đứa trẻ thèm kẹo, mút lấy mút để vị ngọt trong miệng cô. Cắn ngấu nghiến bờ môi gợi cảm đến bật máu. Mùi máu anh xộc lên mũi. Cô bất giác nhíu mày. Vị ngọt và vị máu tanh hoà vào nhau tạo ra một thứ vị lạ lẫm. Anh cứ mút lấy nó. Dưỡng khí bị anh hút cạn, tiểu tuyết cố đẩy anh ra nhưng không thể.
Mặt đỏ dần, thân nhiệt tăng lên. Hơi thở ngắt quãng khó nhọc. Thấy tiểu tuyết không chịu nổi, anh buông bờ môi kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng manh, từ đầu lưỡi cô sang.
Cô tham lam hít thở gấp gáp. Anh cười thầm. Nụ hôn phớt lên má, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-toi-phuc-vu-em/2631070/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.