Không thể chờ, không thể ngừng, tôi muốn một đường hướng bắc mà đi.
Đêm qua mưa, sáng nay mặt trời màu đỏ cùng với những cơn gió nhẹ thôi thúc, Chim én mang theo gia đình di dời vào miền Nam, nhiệt độ không khí cònđang ở 20 độ, ven đường mỗi một cây cỏ dại đều đã bị rét đậm vẫn sinhtrưởng tươi tốt, cũng không phải là không sợ giá lạnh, chẳng qua nghĩmuốn trước khi tuyết rơi thì sống lâu một chút.
Ôn Ngọc mặc bồ quầnáo của bà ngoại tự tay đan đi ra ngoài, sợi dệt lông cừu, ân đào đỏ tươi làm nổi bât lên khuôn mặt trắng nõn sáng lên đến kinh người.
Con gái mười bảy tuổi rất hiếm có, Thượng đế đều đã vì cô mà tô lại mộttầng kim quang, làn da sáng lạng, chạm vào cảm thấy như đàn hồi, khắpnơi đều là sức mạnh tuổi trẻ - - không hề để ý đên tuổi tác, hoặc thanhxuân, nguyên nhân có có hy vọng rất nhiều, rất nhiều tương lai chờ đón,không cần tìm kiếm khắp thế giới, bản thân giới hạn trước năm 28 tuổinhất định phải vui vẻ thuân lợi thả ra ngoài,
ba mươi tuổi bốn mươi tuổi cũng không so đo tính toán, chỉ cần là sinh vật giống đực liền đồng ý kết hôn ngay.
Các cô không biết phải chờ nhiều hạnh phúc, nhiều hy vọng khó có được, hoặc là các cô khinh khường những gì được biết.
Tôi cùng với anh, cuối cùng vẫn bị thế đời đánh thắng.
Bởi vậy cô muốn thử một lần, đánh giá con người dài lâu, cô làm người tàiđánh cuộc một lần, bất kể thắng thua.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016886/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.