Xế chiều chủ nhật nhớbạn thân, viên kẹo đang ăn nhanh chóng tan ra trong miệng, tiểu thuyếtgia viết chuyện quanh co vòng vèo, có một số người chưa tạm biệt đã đixa.
Ở nơi này mùa đông thật ấm áp, trong thành phố này đã không còn chút dấu vết gì của Ân Lục Hiển.
Ngay từ đầu, tất cả mọi thứ đều không cần phải xảy ra, cô không phải là ÔnNgọc, anh cũng không phải là Ân Lục Hiển, hơn nữa họ căn bản khôngphải gặp nhau do trùng hợp. Bức tranh Thượng Đế vẽ lại khiến người xemkhông còn tìm ra được điểm cũ, càng không đoán được trước kết quả tươnglai.
Ngày nghỉ định kỳ đầu tiên, Ôn Ngọc mang theo học bổngtrở về nhà, còn chưa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của mấy người phụ nữ, cô không tự chủ được lui về vài bước, bởi vì cô không còn chỗ nào để đi, không còn lựa chọn nào khác, đành phải trở về cáinhà đã sắp tan nát này.
Phòng khách giống như bị bão quétqua, bàn ghế hoàn toàn bị gãy vụn, bình lọ (bát đĩa) trang trí bị némxuống đất, ở tường bên ngoài có mấy chữ xiêu vẹo "Thiếu nợ trả tiền làchuyện đương nhiên" được viết bằng dầu đỏ, chữ "nợ" còn bị viết riêngthành ba phần và viết không trọn vẹn —— thiếu một nét ngang, như vậy sẽkhiến người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế* không nhịn được mà muốn sửa lại.
Người giúp việc "nhặt xác" từng bộ từng bộ chén bát hoa hồng nạm vàng quý giá.
Bác gái Âu Ngọc Phân mặc chiếc sườn xám xanh nhạt rộng thùng thình ngồitrên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016882/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.