Bởi vì Ôn Ngọc cùngtrở về nhà với một người đã mất tích ba bốn tháng là Ôn Mẫn, nên tấtnhiên Ôn Mẫn trở thành tiêu điểm của Đại và Nhị phu nhân, Đại phu nhânôm cô ta khóc than nghiêng trời lệch đất, đau xót trong lòng, còn Nhịphu nhân thì cố gắng phun những lời lẽ không tốt, muốn đâm cho Đại phunhân và Ôn Mẫn đến vết thương đầy người mới bỏ qua.
Nếu như Ôngia đang tuột dốc này mở một cuộc thi ngôn ngữ thì chưa chắn Nhị phunhân sẽ thắng, đừng quên, trong nhà này còn có một tay đua là Vưu MỹHiền cơ mà.
Trên mặt còn phải đảm đương một ngàn cân phấn trangđiểm, nhưng vẫn không che được làn da đã quá thanh xuân, khô quắt queo,héo rũ, đang khổ sở mà cố gắng thoát khỏi nó.
Dựa vào cửa, khinhbỉ Ôn Ngọc toàn thân ăn mặc chả ăn nhập vào đâu, lỗ mũi hừ hừ: "Hai vịtiểu thư đêm nay cùng có hẹn sao? 'Buôn bán' bên ngoài mà không chí có'một mình' sao? Cả hai đứa chơi cùng nhau vui hơn đúng không? Chúc mỗingàu đều làm ăn thịnh vượng nha Ôn tiểu thư" Nhướng lông mày, miệngcười, khoé miệng khoée mắt diễu võ dương oai.
Ôn Ngọc nhìn Vưu Mỹ Hiền, chưa bao giờ có loại tình cảm đặc biệt nào, đi thẳng vào phòng:"Ai có giá bao nhiêu mẹ là người rõ ràng nhất mà? Mười bảy tuổi, banngày thì làm quán rượu, gõ cửa phòng thiếu gia nhà giàu, phải làm đểtích luỹ kinh nghiệm, không bằng đứng ở đây dạy dỗ, nói rằng tao đây cóba mươi năm thành tựu......" Bước lên, đến gần gương mặt Vưu Mỹ Hiền đãbị xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016863/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.