"Có mới nới cũ àh? Còn cái này cho tôi ư?". Tay Lục Hiển bật lên ngọn lửa nhỏ trên chiếc bậtlửa Carl Vuitton, theo ngón tay cái mà bật lên tiết tấu, rồi xoay tròn ở lòng bàn tay, mặt của hắn bị hắt ánh sáng của ngọn lửa nhỏ màu lam mờnhạt, làm gương mặt toát lên vẻ mơ hồ mà khó phân biệt, chỉ riêng đôimắt, như đôi mắt của một con sói săn mồi vào ban đêm, sắc bén mà lạnhlùng, đánh thẳng vào lòng người.
Ôn Ngọc nói: "Không có gì, nhưng mà bây giờ chúng ta có phải gọi là ngẩu nhiên gặp mặt không?"
Lục Hiển nói: "Thầy giáo dạy bổ túc của cô lại yêu đương vụng trộm với trợ giảng àh?"
"Ừh" Ôn Ngọc gật gật đầu, cả hai đều là kẻ nghiện thuốc, không hiểu sao vừagặp lại cảm thấy thân quen như thế. Thế giới này quá bận lộn, mỗi ngườihận không thể xây một bức tường bảo vệ sự riêng tư của mình, có quánhiều bí mật, định cất giấu riêng mình mà ngược lại, lại mở lòng với một người xa lạ, hai người nói chuyện trên trời dưới đất. "Anh nói xem, đàn ông các anh ngoài chuyện kia ra thì không nghĩ đến chuyện gì khác phảikhông? Chỉ cần có thể "cái kia", tất cả lời hứa, trách nhiệm, tôn nghiêm đều bị ném ra sau đầu"
Lục Hiển cười hỏi: "Cô nói cái kia là cái gì?"
ÔnNgọc liếc hắn một cái, môi khẽ mở, ôn nhu mềm mại nói: "Tôi nói mẹ già của anh ấy"
Một câu thô tục ai cũng nói qua nói lại vô số lần lần như thế, mà cô nói lại không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016831/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.