Lai Phỉ Kiều bị Lục Vân Tiêu ôm chặt, lòng ấm lên vài phần lại bị dập tắt chỉ bởi một câu nói
Còn có thể trở về, kết hôn cùng hắn ta hay sao?
" Tôi nhớ em, bảy năm mỗi ngày đều nhớ, nhớ phát điên" Hắn cọ cọ chóp mũi vào hõm cổ cô, tham lam hít ngửi
" Nhớ tôi...hay thân thể tôi?" Lai Phỉ Kiều nhếch môi, từ đáy mắt hiện ra chua xót vô hình
" Nhớ em" Lục Vân Tiêu nghiêm túc nói
Lai Phỉ Kiều cắn cánh môi dưới của mình. Tim cô trước đây bị giam giữ cùng cả thân thể tại căn nhà này, hiện tại lại càng đau. Hắn nói nhớ cô thì sao? Cho dù là nhu tình ngọt đến sâu răng cũng không thể tin. Hay hắn nói nhớ cô là lợi dụng cô, muốn đem cô bắt nhốt bên hắn một lần nữa
" Phỉ Kiều... tôi cũng nhớ đến thân thể của em, nhớ những lúc em rên rỉ dưới tôi mê hồn đoạt phách"
"Anh đừng bì ổi như vậy!"
" Bì ổi? Từ trước đến nay tôi chưa từng nhận mình là quân tử"
Cô im lặng rồi lại hỏi
" Tôi tự muốn hỏi anh, bảy năm vạn bóng hồng, tại sao anh vẫn muốn đem tôi trở lại? Anh đối với tôi hận thù cũng chỉ là một phát súng, hiện tại nợ máu trả máu, chúng ta nên cắt đứt đi"
Lục Vân Tiêu nhìn vào đôi mắt hổ phách của cô, cô gái này muốn hồ nháo với hắn một trận lại đáng yêu như đừa trẻ con, nhìn là muốn cưng chiều
" Xem em đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/1962699/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.