" Giết em?" Lục Vân Tiêu nheo mày thích thú, cũng coi như mèo hoang biết chơi đùa
Lai Phỉ Kiều im lặng không nói, ở trong lòng hắn vẽ vòng rất kiều mị
" Tiểu nha đầu, đừng đùa với lửa" Giọng trầm thấp truyền đến tai cô, mang đến một loại nóng rừng rực khó kiểm soát
" Ai đùa, người ta không dám" Lai Phỉ Kiều nắm lấy cà vạt Lục Vân Tiêu khiêu khích
" Ồ, thế là em vô tình đùa với lửa rồi" Lục Vân Tiêu áp cô cô vào lồng ngực rắn chắc, cúi xuống hôn cô mãnh liệt
Đầu lưỡi quấn quít, ánh mắt đầy thâm tình, hai thân thể nóng rực
Vest của Lục Vân Tiêu đã cởi hoàn toàn, hàng cúc sơ mi cũng cởi gần nửa, lộ ra cơ ngực cường tráng. Lai Phỉ Kiều ở trong lòng hắn nhỏ bé, dù có cao đến một mét bảy mươi lăm vẫn là thấp hơn một mét chín ba của hắn đi
" Ngài...đúng là không biết hôn" Lai Phỉ Kiều lấy hơi, hai má đỏ ửng, hai mắt tờ mờ cực kì mông lung
" Thế nào là hôn? Hửm?" Lục Vân Tiêu tiến đến chóp mũi cô hôn một cái, nhếch môi hỏi cô
Lai Phỉ Kiều
" Nên để cho người ta dưỡng khí!" Lai Phỉ Kiều cau mày
" Ừm...tôi không biết làm như em nói, chi bằng...em dạy tôi"
Lai Phỉ Kiều nhón chân tìm đến môi của Lục Vân Tiêu, môi mỏng của anh có chút lạnh lại pha lẫn với nóng bỏng của dục vọng mãnh liệt, mím chặt lại không để cô tiến vào. Cô đối với vóc dáng cao lớn của anh ngẩng lên có chút mỏi cổ, anh không mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/153406/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.