Ba năm sau
"Faith," Renee cáu kỉnh nói, "dỗ Scottie đi. Nó cứ rên rỉ làm mẹ bực bội quá."
Faith bỏ mớ khoai tây cô đang gọt vỏ sang một bên, lau tay và đi ra phía cửa nơi Scottie đang đập tay lên cửa lưới và khẽ khụt khịt ngụ ý em muốn được ra ngoài. Em không bao giờ được phép ra ngoài một mình vì em không hiểu "chơi ở trong sân thôi" nghĩa là gì, và em sẽ lang thang ra ngoài rồi bị lạc. Phía trên cao cánh cửa, nơi em không với tới được có lắp một chốt cửa và nó luôn cài then để giữ em khỏi tự ý chạy ra ngoài. Faith đang bận nấu bữa tối, dù có thể chỉ có Scottie và cô ở nhà để ăn tối thôi, nên cô không thể đưa em ra ngoài vào lúc này.
Cô lấy tay em khỏi cánh cửa và nói "Scottie muốn chơi banh không? Quả banh đâu rồi ta?" Bị đánh lạc hướng một cách dễ dàng, Scottie chạy đi tìm quả banh đỏ đã bị chó nhai gần nát của em, nhưng Faith biết trò này sẽ không giữ em được lâu. Thở dài, cô quay lại với đống khoai tây.
Renee thanh thoát bước ra khỏi phòng ngủ của bà. Tối nay, Faith để ý thấy bà diện trông quyến rũ chết người: chiếc áo đầm ngắn màu đỏ ôm khít cơ thể khoe đôi chân dài thon thả và không hề chỏi màu với tóc của bà chút nào. Renee có đôi chân rất đẹp, mọi thứ ở bà đều đẹp, và bà biết điều đó. Mái tóc dầy màu đỏ được chải bồng bềnh như mây, mùi nước hoa thơm ngát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-dinh-menh-after-the-night/2361576/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.